Stories Tản Văn

Chênh Vênh Tuổi Đôi Mươi

By

– Bầu trời không phải hôm nào cũng xanh nhỉ?

– Cuộc sống không phải ngày nào cũng vui vẻ, rạng rỡ nhỉ?

– Hôm nay bầu trời có vẻ u ám hơn ngày hôm qua nhỉ?

– Ngày lại qua ngày, tháng lại qua tháng, năm nay rồi vài tháng nữa thôi chúng ta đã gọi đó là năm ngoái nhỉ?

Thời gian mà, nó cứ trôi qua như vậy, từng giây, từng phút, rồi từng giờ. Không để tâm mọi thứ, mọi chuyện, mọi người, thời gian vẫn cứ thế mà trôi qua.

Vậy đấy, mỗi người chúng ta đều đang sống với lỗ lực, với cái quan điểm gọi là “ biết quý trọng thời gian”, đều không ngừng phấn đấu cho tương lai mà chúng ta muốn. Rồi vô tình khiến chính bản thân mình cũng bị cuốn theo cái dòng chảy lạnh lùng và vô cảm ấy. Có lẽ vì vậy mà người ta vẫn thường nói “thời gian sẽ thay đổi tất cả” chúng ta rồi cũng sẽ khác đi theo nó. Mình ở hiện tại cũng đã rất khác, rất khác với con nhỏ hay cười, đơn giản và luôn suy nghĩ tích cực của trước đây. Nên đôi lúc trong vô thức mình thấy nhớ nó, mình của quá khứ vài năm trước đây.

Ở độ tuổi hai mươi mấy, mình thấy mệt nhoài và chênh vênh. Như một kẻ đang dốc hết sức mà bước về phía trước dù chẳng biết mình sẽ đi về đâu.

Kỳ vọng của gia đình, tham vọng của bản thân, thực tiễn của cuộc sống nhưng mớ hỗn độn ấy lại không có một chỗ trống nào dù nhỏ bé cho đam mê cả.

Thật ra bản thân mình muốn gì lúc này? Thật ra mình đang lỗ lực vì cái gì ? mình cũng không rõ nữa.

Tương lai à! Mình cũng chẳng thể biết nó sẽ như thế nào ?

Chỉ đơn giản rằng nếu mình ngừng bước mình sẽ bị bỏ lại. Mình cứ bước đi theo thời gian như thế đấy. Thật vô định!

Mình giờ đây mệt nhoài trong sự cố gắng không đích tới của bản thân, trong những suy nghĩ chơi vơi và những xúc cảm mơ hồ.

Nhưng Có lẽ vào ngày mai, nếu trời đẹp mọi thứ sẽ lại ổn phải không? Vì thời gian, điều đáng sợ ấy cũng là liều thuốc chữa lành tất cả- những suy tư, những mỏi mệt của hôm nay mà phải không?

You have already voted.

You may also like