Fashion lifestyle Tản Văn

Chúc Em Mãi Là Cô Gái Mạnh Mẽ Và Yếu Mềm Ở Bên Kia Thế Giới

Ngày hôm ấy, cô ấy gọi cho tôi, hỏi tôi có thời gian rảnh hay  không, cô ấy muốn cùng tôi ra biển. Ngày hôm ấy, cô ấy mặc một chiếc váy màu xanh biển, khoác một chiếc áo len mỏng màu trắng và đội một chiếc mũ rộng vành. Chúng tôi mua vài lon … Continue reading Chúc Em Mãi Là Cô Gái Mạnh Mẽ Và Yếu Mềm Ở Bên Kia Thế Giới

By

Ngày hôm ấy, cô ấy gọi cho tôi, hỏi tôi có thời gian rảnh hay  không, cô ấy muốn cùng tôi ra biển.
Ngày hôm ấy, cô ấy mặc một chiếc váy màu xanh biển, khoác một chiếc áo len mỏng màu trắng và đội một chiếc mũ rộng vành.
Chúng tôi mua vài lon bia và xách túi bia ra biển.

Biển vắng người, yên ắng hơn mọi hôm, không nhiều người ra biển vào thời điểm cận kề Tết đến xuân về này.
Chúng tôi đi dọc bãi biển, tôi nhìn bàn chân cô ấy giẫm lên lớp cát trắng và làn nước xanh, để lại hàng dài những dấu chân rồi bị sóng biển xóa tan đi mất.

Cô ấy nói.                                                                                                                                                  – Mẹ thiên nhiên vẫn luôn ưu đãi cho con người.
Tôi nhìn cảnh khung cảnh hoàng hôn trên bờ biển, khi mặt trời tròn vo và đỏ hỏn như quả cầu lửa từ từ lăn xuống rồi bị đường chân trời nuốt đi, tán thành với điều cô ấy nói.
Cô đá văng cái chai nhựa đi, để sóng biển cuốn lấy rồi đẩy về. Cô thầm thì, nhưng con người thì không yêu mẹ thiên nhiên.
Tôi “ừ” một tiếng bâng quơ.
Cô ấy nhặt một chiếc vỏ sò trên biển, lớp đất cát và sóng đã cọ sạch những rong rêu thường bám trên vỏ sò, trả lại bãi biển một chiếc vỏ trắng tinh và sạch sẽ.

Cô ấy nói.                                                                                                                                                      – Cậu có thể nhặt những chiếc vỏ sò này để làm chuông gió.                                                                    Tôi “ừ”, nhận lấy chiếc vỏ sò từ tay cô ấy, bỏ vào túi áo khoác.

Chúng tôi dùng bữa trong một quán ăn gần biển. Vì gần biển nên hải sản rất tươi ngon và giá cũng đắt cắt cổ. Cô ấy vui vẻ thưởng thức món sò nướng phô mai yêu thích của mình. Đột nhiên cô ấy nói, tớ có một chút luyến tiếc rồi.

Tôi ngẩn người, nhìn cô ấy, hỏi cô ấy luyến tiếc thứ gì. Nhưng cô ấy không trả lời, chỉ mỉm cười tiếp tục thưởng thức món ăn của mình.
Vài ngày hôm sau ấy, nghe nói cô ấy nhảy lầu tự sát. Chiếc vỏ sò vẫn nằm im trong túi tôi, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội thành một phần của chiếc chuông gió “tinh tang”…

Chúc Em mãi là cô gái mạnh mẽ và yếu mềm ở bên kia thế giới!!

You may also like